08 lý do khiến đa số người Việt thất bại với Anh Ngữ

Trẻ em Việt học Anh Ngữ vài tiếng 1 tuần với không gian lớp học bó hẹp, khi về đến cuộc sống thực với gia đình, bè bạn, nhà trường, vui chơi, truyền hình, v..v… đều chỉ sử dụng Việt Ngữ.

1. Người học không có môi trường thực tế để sử dụng những kiến thức Anh Ngữ thu lượm trên lớp học là lý do hàng đầu.

Trẻ em Việt học Anh Ngữ vài tiếng 1 tuần với không gian lớp học bó hẹp, khi về đến cuộc sống thực với gia đình, bè bạn, nhà trường, vui chơi, truyền hình, v..v… đều chỉ sử dụng Việt Ngữ.

Muốn người Việt giỏi tiếng Anh thì cả cộng đồng phải cùng nhau nói tiếng Anh.

Ví dụ: Để noi theo, là con đường lựa chọn Anh Ngữ là Quốc Ngữ của cố thủ tướng Lý Quang Diệu đã lựa chọn cho Singapore khi tách khỏi vương quốc Malaysia.

Với 75% dân số là người gốc Hoa, còn lại là người Mã Lai, Ấn thì việc lựa chọn tiếng Anh của ông khó khăn đến nhường nào. Anh Ngữ được sử dụng trong cơ quan hành chính, thương mại và trường học.

Nhưng gạt đi tất cả khó khăn, sau vài chục năm, Singapore đã phát triển mạnh mẽ, đoàn kết các dân tộc và là một trong những trung tâm tài chính du lịch của thế giới. Anh Ngữ được cho là di sản lớn nhất cố Thủ Tướng Lý Quang Diệu để lại cho các thế hệ Singapore ngày hôm nay.

2. Hệ thống giáo dục lỗi thời, bảo thủ và sai lầm trong định hướng dẫn đến chuỗi hệ quả tất yếu.

Hệ thống Ngữ Pháp nặng nề nhưng thiếu thực tế gần như là hàn thử biểu duy nhất đo lường năng lực học sinh, điều này khiến học sinh Việt ngày càng thiên lệch các kỹ năng và càng ngày càng xa rời thực tế.
Vậy nên mới có chuyên khôi hài là học sinh Việt rất giỏi ngữ pháp, giải đề nhưng khi gặp người Anh hay Mỹ thì lại im như thóc đổ bồ.

3. Bệnh thành tích ngấm sâu vào tư tưởng một bộ phận các quý phụ huynh và các nhà làm giáo dục.

Khá nhiều phụ huynh ép các bé phải tham gia các lò luyện ngữ pháp với mong mỏi các bé sẽ sớm vượt vũ môn hóa rồng để chen chân vào 1 vài trường chuyên lớp chọn danh tiếng tháp ngà. Hoặc một số phụ huynh thi đua nhau chạy theo một số chứng chỉ thời thượng, được dán mác “Quốc Tế” (Danh từ “quốc tế” có lẽ là danh từ bị lạm dụng và biến chất nhất tại Việt Nam)

Trên thực tế các lò luyện thi, các nhà “quốc tế” tổ chức các kỳ thi bao luôn việc luyện các kì thi đó ngày càng ăn nên làm ra, còn người Việt chúng mình ngày càng sở hữu nhiều các chứng chỉ, tỉ lệ nghịch với kiến thức và kỹ năng Anh Ngữ ngày càng tệ của các con.

4. Một bộ phận không nhỏ giáo viên mất dần tâm huyết trong vòng xoáy kim tiền.

Vốn nghề giáo thiện lương và nhiều vất vả. WSI khẳng định rằng người nhà giáo chân chính xứng đáng được hưởng những thành quả lao động một cách vinh quang. Nhưng người thầy chân chính phải có 1 cái tầm cao rộng đặt trong 1 cái tâm trong sạch.

Đặt trong bối cảnh xã hội buổi giao thời, giá trị kim tiền lên ngôi thì nhiều người giáo viên cũng bị “Cuốn theo chiều gió”.

Nhiều giáo viên giỏi, khi có tiếng thường tổ chức các lò luyện với quy mô vài trăm cháu 1 lớp để thỏa mãn nhu cầu thi cử và bằng cấp của xã hộ ta. Nhiều giáo viên tiếng Anh trên trường phần đa mở các lớp tại nhà, đặt phụ huynh cũng như các con vào tình thế không đi không được vì sợ mất lòng. Không ít Giáo viên trẻ mới ra trường, thay vì làm việc hết mình để tích lũy giá trị sống và kiến thức thì mải miết chạy xô, dạy gia sư kiếm thêm thu nhập.

Ngẫm lại câu nói sau thật đúng: “Không có học sinh kém, chỉ có người thầy không có tâm và tài”.

5. Rất nhiều trung tâm Anh Ngữ nhưng rất ít nơi chất lượng tốt.

Chỉ cần lên Google và gõ dòng chữ “Trung Tâm Anh Ngữ” là bạn có thể tìm thấy khoảng gần 19.600.000 kết quả. Phụ huynh và các con lạc vào ma trận của những lời quảng cáo, khoa trương, bẻ cong thực tiễn cho phù hợp với sự thật khách quan.

“Học Tiếng Anh cấp tốc, thành thạo trong 03 tháng”

“100% tiếng anh với người bản ngữ”

“Đóng 1 cục tiền và đảm bảo kết quả đầu ra đạt điểm IELTS 6.5 hay 7.5 v..v…”

Có lẽ nếu chỉ 1/10 các mô hình đào tạo hiện tại làm được 1/3 những gì họ quảng cáo hứa hẹn trong suốt 20 năm qua thì con em Việt đã có thể sở hữu vốn Anh Ngữ ngang ngửa Singapore hay Philippines.

6. Đa số phụ huynh Việt đều đã từng thất bại trong việc học Anh Ngữ hoặc thậm chí chưa từng trải qua nên thiếu kiến thức, thiếu trải nghiệm dẫn đến thiếu lòng tin và sự kiên định vào lựa chọn của mình, vào tha nhân và vào các con.

Việc sử dụng Anh Ngữ như 1 chén nước nóng, không đủ độ không sôi, không đun sẽ nguội. Học không đủ thấm thì không dùng được, sử dụng được rồi mà không luyện thường xuyên thì sẽ tự mất.

Thông thường, Anh Ngữ thực sự “ngấm” và có thành quả sau 1 quá trình học tập và rèn luyện liên tục 05 năm đến 07 năm. Nhưng tỉ lệ phụ huynh chuyển đổi mô hình chỉ sau 02 năm học là rất cao!

Ngẫm lại, anh chị liệu đã từng mấy lần thay đổi mô hình cho con mà không kiên nhẫn với thành quả?

7. Học Anh Ngữ thực sự rất tốn kém và nhiều rủi ro.

Như mục 6 đã dãi bày, Chinh phục Anh Ngữ đòi hỏi sự đầu tư dài hạn và liên tục. Trong khi đa số các gia đình người Việt đã chật vật trong ghánh mưu sinh, lại phải gồng mình è cổ chi trả các mức học phí trên trời của các tổ chức rất giỏi làm PR (Có lẽ phần chi phí cho PR chiếm phần không nhỏ trong tổng chi phí duy trì hệ thống của họ).

Thực tế, nhiều gia đình chỉ theo đuổi được 1 vài khóa là không chịu được hoặc một phần vì tâm lý nóng vội do bỏ nhiều tiền mà chưa thấy thành qủa ngay như quảng cáo nên lại chuyển đổi.

Do đó, nếu không đi một con đường phù hợp thì cái giá cho những lần làm chuột bạch thật đắt giá.

8. Xin cảm tạ quý phụ huynh đã kiên trì đọc đến mục cuối cùng này, người viết tin rằng chỉ 20% số người đọc trọn vẹn bài với cả một tấm lòng đồng cảm.

Chúng tôi xin để ngỏ lý do thứ 8 này cho chúng ta tự soi rọi lòng mình và tìm những lý do chúng ta đã từng mắc phải hoặc có thể sẽ mắc phải.

Thất bại là lẽ bình thường của loài người, nhưng để thất bại lặp lại vì những lý do đã biết thì thật bất thường và nhiều hối tiếc.

Nếu quý anh chị đã sẵn lòng cùng chúng tôi thay đổi, anh chị vui lòng bước vào tìm hiểu “Phương Pháp I EDU“ của WSI.

Hướng dẫn sử dụng Website